Lụm nhặt bình luận ở đâu đó – Chủ đề: Tổn thương tâm lý khi đi làm
Lụm nhặt bình luận ở đâu đó – Chủ đề: Tổn thương tâm lý khi đi làm

Lụm nhặt bình luận ở đâu đó – Chủ đề: Tổn thương tâm lý khi đi làm

Đây sẽ là seri mình gom góp các bình luận tâm đắc vô tình bắt gặp phải, hy vọng những bình luận này sẽ giúp đỡ cho chính mình và mọi người.

Topic: //Vài lời tâm sự của 1 người bị bệnh tâm lý khi đi làm

Chào các anh chị và các bạn, hiện em đang làm việc cho tập đoàn lớn tại Việt Nam, lương hay danh tiếng về vị trí thì cũng gọi là tạm ổn ở độ tuổi 25.

Nhưng vừa rồi đi khám, em phát hiện ra mình bị trầm cảm trung bình-nặng kết hợp rối loạn cảm xúc và cũng đã phải chịu đựng khá lâu rồi mới đi khám nên mọi thứ đang tệ đi. (Bị từ những năm 1x tuổi)

Em phát hiện ra đợt trầm cảm hiện tại 1 phần cũng đến từ công việc vì em không hợp với cách làm việc của sếp. Cũng đã thử mọi cách, nói chuyện với sếp để dung hoà nhưng không khá hơn (sếp micromanage & hay đổ lỗi cho em khi team có vấn đề, dù em là người nghe chỉ thị từ sếp). Mỗi ngày phải bị lôi vào phòng họp 2-3 tiếng chỉ để cập nhật cho sếp từng task một, giao việc để làm xuyên cuối tuần. Sếp cũng là người ưu thành tích nên hay lôi em ra so sánh với các bạn trong team khác. Em mới phát hiện ra điều sếp sợ nhất là bị đánh giá về năng lực (do sếp mới được đề bạt lên vị trí hiện tại chỉ 6 tháng)

Mặc dù ở các tập đoàn trước được nhận xét là làm được, có chuyên môn, nhưng khi đổi sang môi trường hiện tại thì cảm thấy bản thân thụ động hơn, tâm lý tự ti và bị kiểm soát quá mức nên năng lượng 1 ngày của em hết 50% là dùng để đối phó với sếp rồi. Các task hiện tại em nhìn nhận với em không khó, có thể tư duy và làm được.

Em đang chữa bệnh tâm lý nên cần tiền để cover, cộng thêm việc ở lại vị trí này thêm 1 thời gian sẽ promote tốt hơn ở các tập đoàn khác (mục tiêu của em). Vậy nên các anh chị cho em hỏi: đã có ai cân bằng giữa việc vừa đi làm vừa chữa bệnh tâm lý chưa ạ, các anh chị đã làm như thế nào hoặc cách “sống tốt” với người sếp này trong 1 năm đến.

Em rất cảm ơn các anh chị.

Văn phong có thể hơi lủng củng vì em đang mệt mỏi và chán nản, mặc dù rất muốn buông cv nhưng cái tính lì lợm của em không cho phép em bỏ cuộc. Các anh chị thông cảm ạ! //

Bình luận 1 (Chi Vo):

Mình thấy bạn có đề cập ở trên là bạn đang điều trị bằng thuốc, không có tham vấn tâm lý. Mình nghĩ bạn có thể kết hợp với tham vấn. Bạn tưởng tưởng giống như bạn chăm cái cây á. Bạn ra tiệm kêu người ta bán thức ăn dinh dưỡng, đất trồng rồi về bón cho cây. Nhưng mà bón như thế nào, kết hợp nắng gió ra sao thì cái người bán dinh dưỡng họ không rành, nên là bạn cần thêm hướng dẫn của một chuyên gia khác để có thể chăm tốt nhất cho cái cây. Mình cũng từng đi tham vấn một thời gian, và therapist của mình chỉ cho mình được nhiều góc nhìn mới. Và điều đó thực sự đã giúp mình rất nhiều. Lúc đó mình cũng có vài vấn đề với công việc nhưng chưa tìm được việc mới nên không thể nghỉ liền, thế là cũng ở lại cam chịu thêm vài tháng. Mình tham vấn ở bên Saigon Psychub, và có trải nghiệm rất tốt. Bạn có thể tham khảo ha.

Bình luận 2 (Linh Yến Đỗ):

Chào em. Tâm sự với em từ một chị mẹ bỉm sữa nè. Chị bị trầm cảm kèm rối loạn lo âu hồi học đại học năm 2. Sau này sinh em bé thì bị tái phát từ khi bạn bé là thai 32 tuần tuổi. Chị đã cố gắng không dùng thuốc để sinh bạn ra và cho bạn được ăn sữa mẹ. Bạn 8 tháng thì chị đi làm. Vừa đi làm vừa uống thuốc. Uống thuốc trầm cảm sẽ rất mệt và hay quên nữa. Chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến công việc. Nhưng may mắn là công ty rất oke, các bạn hỗ trợ chị rất nhiều trong công việc, và gia đình cũng giúp chị trông em bé. Em thử nhờ gia đình hỗ trợ thêm xem sao. Thật ra lúc này mình vẫn cần làm việc, nhưng đừng tham kiếm tiền quá. Tham quá thì có bao nhiêu thuốc cũng không đủ đâu. Cần tiền mà, cố lấy thưởng Tết rồi tìm một môi trường mới xem sao. Nếu em cứ cố kiếm tiền để chữa bệnh mà không cho bản thân thời gian để chữa lành thì thời gian uống thuốc sẽ lâu hơn, và sẽ càng tốn tiền hơn thôi, cân nhắc nhé. Và nếu có gia đình động viên thì sẽ tốt lắm. Điều trị trầm cảm là một hành trình rất rất dài. Lần đầu bị chị đã phải uống thuốc 2 năm, lần thứ 2 thì gần 1 năm, và chị chủ động dừng thuốc vì thấy bản thân có thể tự đối mặt. Nếu em gặp bác sĩ tốt, em sẽ được tư vấn rất nhiều, bác ấy sẽ luôn nhắc nhở em rằng bản thân em đang làm rất tốt khi cố gắng điều trị mỗi ngày, và để ý bản thân mình nhiều hơn. Thật ra thì, việc em tự chấp nhận bản thân và điều trị bệnh đã chứng minh là em rất mạnh mẽ, rất yêu bản thân mình rồi. Sắp tới sẽ khó khăn nhiều lắm, vì thời gian đầu uống thuốc bệnh sẽ nặng hơn xíu sau đó mới giảm. Hãy cứ từ từ chấp nhận cuộc sống này nhé. Mong cho em mọi điều hạnh phúc và tích cực. Cố gắng lên nha

Bình luận 3 (Đình Đình):

Mình nghĩ bạn có thể suy nghĩ về việc chuyển cty ạ, có thể tìm trong khi vẫn làm ở cty hiện tại để không bị áp lực về kt và cũng để an toàn trong thời kỳ khó khăn này nữa. Bản thân mình cũng đã từng làm việc trong 1 môi trường tệ, cộng với cv overload thường xuyên ot khiến mình bước vào giai đoạn trầm cảm nặng nhất trong đời, và đến giờ sau 2 năm vẫn còn bị ám ảnh @@ Nên bản thân mình thấy xử lý nguyên nhân chủ yếu gây ra trầm cảm là một việc quan trọng để bệnh tình tiến triển tốt hơn nha. Hồi đó mình cũng mông lung không biết mình vậy là do cty không tốt hay thực chất là do bản thân mình tệ, nếu bỏ cuộc thì có quá yếu đuối nên cứ cố mãi, riết chả khác gì zombie đi làm 😥 Việc bạn muốn buông cv không phải là bỏ cuộc, mình nghĩ vậy. Đi làm thì ở đâu cũng làm mà, chọn con đường nào phù hợp với mình để đi thôi nè, không đi đường này thì mình đi đường khác.

Bình luận 4 (Linh Dương):

Chào em, chị cũng từng ở vào hoàn cảnh như em và cho tới hiện tại vẫn đang tiếp tục điều trị bệnh tâm lý. chị không biết nên khuyên thế nào cho phải vì mỗi người có trải nghiệm và sức chịu đựng khác nhau nên chị xin chia sẻ về lựa chọn của mình. Chị từng làm việc trong một môi trường rất độc hại và gần như 100% năng lượng tiêu cực đều đến từ sếp, người sếp đó khiến cho rất nhiều nhân viên cảm thấy căng thẳng, áp lực và hoang mang về năng lực của bản thân. Sau cùng, mọi người lần lượt nghỉ việc, chị cứ nghĩ mình đủ tỉnh táo và không dễ bị thao túng nhưng càng ngày việc thức dậy đi làm với chị càng trở nên khó khăn, chán nản, nhiều khi chị thức dậy và ngồi cả 30p trên giường vì không muốn tới công ty. Sau cùng, chị quyết định nghỉ việc. Đã khoảng 2 năm sau khi chị nghỉ ở đó, hiện tại khi gặp lại các đồng nghiệp cũ chị nhận thấy mình và mọi người đều đã thoải mái tư tưởng hơn, không còn ngột ngạt như trước. Dù sao cũng mong em đặt sức khỏe của bản thân lên trên hết, cứ suy nghĩ kĩ và nếu cần thì hãy chia sẻ, tìm sự giúp đỡ từ những người quan trọng và đáng tin cậy như gia đình, bạn bè,… nhé

Bình luận 5 (Thư Hiền):

Nếu sếp và môi trường bất ổn là nguồn cơn cho tinh thần và căn bệnh trầm cảm của bạn thì mình khuyên là bạn nên xem xét nghỉ ngơi 1 thời gian. Tầm tuổi 24-25 như bạn mình cũng stress và trầm cảm y xì vậy, mình cũng có đọc 1 vài thông tin là ở tuổi đó có tới 50-60% người trẻ dễ mắc trầm cảm, không chỉ mỗi bạn bị vậy nên đừng chán nản quá mà sinh bệnh thêm nhé. Mình nói thêm về TH của mình, nếu bạn thấy ok có thể tham khảo (và chỉ tham khảo thôi nhé). Sau khi ra trg thì mình làm việc ở lĩnh vực truyền thông và cũng hơi trái ngành nữa, guồng quay công việc ở đó cực kỳ nhanh, nhiều bạn trẻ như mình k chịu nổi chỉ sau vài tháng, mình thì nghĩ cố làm đi vì lý do này lý do kia. Nhưng sau nhiều sự cố và môi trg khá toxic nữa nên mình kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần và không muốn làm bất cứ việc gì cả. Nếu chỉ có ý chí để mình tiếp tục thì quả thực là k đủ, và mình cảm thấy bản thân như bị cuốn theo cái cs quay cuồng đó. Sau đúng 2 năm thì mình qđ nghỉ, lúc đó ai cũng thấy mình thật điên rồ vì vẫn còn dịch covid, nhưng bản thân mình thấy lựa chọn đó là đúng đắn nhất kể từ khi được sinh ra tới h. Vài tháng sau thì mình bắt đầu lại với cv remote, thực sự lúc đó mình vẫn chưa sẵn sàng với bất cứ cv nào cả và chỉ muốn trốn chạy, nhưng sau đó mình đã suy nghĩ kỹ càng và đối mặt với thất bại của mình. Trong 1 lần vô tình thì mình nghe những video của anh Ng Hữu Trí, Huỳnh Duy Khương, họ là những trainer chia sẻ về những khó khăn mà các bạn trẻ hiện nay đang phải đối mặt và cách vượt qua nó, rồi dần dà mình nghe các bài pháp giảng của các sư thầy trên YT, vd như sư thầy Thích Nhất Hạnh, thầy Thích Pháp Hòa,… mình cảm thấy như có duyên với Phật giáo, nghe giảng pháp khiến tinh thần của mình vơi đi rất nhiều u sầu, và trong cuộc sống hàng ngày mình đã biết cách BUÔNG cho đúng. Nếu bạn đang mắc bệnh về tinh thần thì mình khuyên bạn nên nghe pháp giảng, có nhiều người chia sẻ họ mắc bệnh trầm cảm nặng mà khi kiên trì nghe pháp hàng ngày rồi 5-6 năm sau đã khỏi bệnh. Và bạn cũng nên lắng nghe cơ thể mình nữa, ăn uống đầy đủ, tập thể dục thường xuyên để có sức khỏe tốt mà “chạy tiếp” cho mục tiêu của bạn sau này. Mình chúc bạn sớm khỏi bệnh và sống tích cực hơn nhé!

Bình luận 6 (Đen Đá):

Bạn đang bị “nặng” á.

Mình không khuyến khích bạn nghỉ, mình cũng không có chuyên môn y tế, nhưng mình nghĩ bạn nên để tâm hơn đến cách giải tỏa năng lượng tiêu cực trong khi chưa giải quyết triệt để vấn đề.

Đơn giản nhất là cảm thấy bản thân tiêu cực thì cần làm gì đó để xả năng lượng đó ra nhanh nhất: đi ăn uống, vận động cơ thể… Đừng để các tiêu cực nhỏ đọng lại rồi ngấm dần vào tâm trí.

Chúc bạn sớm khỏe và yêu đời trở lại.

Bình luận 7 (Lưu Quốc Phương Uyên):

Mình cũng vừa nghỉ công ty cũ hồi tháng 12 vì sức khỏe tinh thần không cho phép mình tiếp tục á, và cũng thêm 1 vài lí do khác nữa.

Hồi mới vô làm mình cũng như bạn á, ngày nào cũng 2 3 tiếng vào update công việc rồi nghe la mắng các kiểu, lúc bước ra mình k có thời gian recover luôn phải lao vào làm tiếp vì việc nhiều đâu ai chờ mình :(( được 1 năm bị chèn ép tâm lý quá nên mình quyết định nghỉ để chữa lành

Thời gian đầu sau khi nghỉ mình không dám bước ra khỏi nhà, mình stress, khóc và đổ lỗi cho bản thân không đủ tốt không có năng lực, mình tiêu cực kinh khủng luôn :(( nhưng rồi mình vực lại tinh thần, tập thể dục, xem phim, tự làm công tác tư tưởng cho bản thân để thoải mái hơn. Gì thì gì sức khỏe tinh thần cũng quan trọng không kém thể chất đâu á

Mình làm công ty lớn, có tiếng trong ngành và lương chế độ rất okie luôn, nhưng mà vấn đề khiến mình hơi oải là mn mặc định tính sếp lớn mình như vậy, hay la lối nhưng tốt lắm 🥲

Bình luận 8 (Phương Thảo Văn):

Mình cũng từng ở tình trạng giống bạn 18 tháng trước do sếp + mình không có tiếng nói chung, người yêu thì phản bội. Tinh thần lúc đó phải nói cực kì tệ, cực kì tự ti về bản thân. Nhưng gia đình kì vọng quá nhiều nên mình đã cố gắng trụ lại vs một mục đích duy nhất là vì tiền, còn lại không quan tâm mẹ con thằng nào hết, chữa lành bằng cách làm điều mình thoải mái vui vẻ nhất chứ không hề uống thuốc hay tâm sự với ai. Mình nghĩ tới ba mẹ, tới đứa cháu mình cưng nhất để tiếp tục… tầm 8,9 tháng sau thì mình ổn định và happy lại, và tới giờ này thì mình vẫn làm công việc này, mạnh dạn bảo vệ mình vì mình không sai, mình làm tốt nên không sợ như trước. Bạn lì thì bạn sẽ cố được , đừng lì “ngu” thôi nhé 😃

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *